aoc Trung Tâm Thuốc benhtieudem.com.vn itsme f-idol.vn https://seotime.edu.vn/duoc-lieu-duoc-co-truyen.f38/ caodangvtc.edu.vn

Xưa rồi cái thời "đẹp trai không bằng chai mặt", ok nó vẫn đúng, thế nhưng chai mặt thì phải trường kỳ kháng chiến, 1 tháng 3 tháng 6 tháng hoặc đen hơn là cả năm mới tán được 1 em. Còn đẹp trai thì tán phát ăn luôn, cùng lắm thỉnh thoảng xịt vài nháy. Ờ mà liên quan méo gì đến bán hàng online nhỉ? Chắc chắn là có đấy. Giờ mình phân ra 2 trường hợp làm ví dụ:

- Cha sinh mẹ đẻ ra bạn đẹp trai, tán em nào cũng đổ - cũng giống như việc sản phẩm của bạn ngon, ai nhìn thôi cũng muốn mua ngay. OK you win, bạn có thể dừng đọc ở đây rồi thanh niên đẹp trai và có sản phẩm hot ạ. 

- Còn mấy ông theo phong cách "đẹp trai không bằng chai mặt" một ngày đập sản phẩm lên newfeed của khách chục lần nhưng 1 chục lần giống y hệt nhau và chắc chắn là #chán_vicecarlone. Tất nhiên vẫn bán được hàng nhưng tốn nhiều thời gian, ngân sách và bán được ít lắm các bạn ạ, chưa kể gặp khách thú tính nó report cho bay page thì khổ. Cũng giống như thực hiện chiến lược "chai mặt" bị gái nó dội nước lạnh, bị ném mắm tôm các thứ các thứ lên người khi trồng cây si trước nhà nó vậy.

Ơ thế bây giờ méo đẹp trai mà muốn tán được nhiều gái thì phại nàm thao???? 
Tôi biết nhiều ông, ngoại hình cũng bình thường không có gì nổi bật nhưng vẫn thay người yêu như thay áo. Tại cớ làm sao? Vì họ biết cách tăng độ "đẹp trai" của mình lên bằng các tính năng phụ mà người khác không có.

Ví dụ như: Giàu, hát hay, khéo ăn nói, biết chơi đàn, biết làm ảo thuật....vân vân và vân mây. Chính những cái đó làm cho các chị em chết mê chết mệt. 

Những người đang bán những sản phẩm không độc quyền, có nhiều đối thủ cạnh tranh, nhu cầu thị trường không cao.... cũng được coi như không đẹp trai, vậy làm sao để bán được nhiều hàng?
Có 2 chiến lược cho bạn lựa chọn đó là "chi phí thấp" hoặc "khát biệt hoá". Phương án 1 thì sợ rằng không nhiều người đủ đạn dược để theo đâu, vì thế mình khuyên nên chọn cách tự tạo điểm khác biệt hoá cho mình. Cũng giống như các thanh niên không đẹp trai mình vừa viết ở trên. 

Vậy thì vì sao không thay vì đổ quá nhiều tiền vào ads bạn hãy đầu tư vào sản xuất nội dung tốt hơn. Khiến sản phẩm của bạn có cách tiếp cận với khách hàng khác biệt hơn đối thủ cạnh tranh. Có nhiều sản phẩm tưởng chừng như nát nhưng sau khi làm content mới theo cách nhìn mới sẽ như được hồi sinh hoàn toàn và lại hot như thời hoàng kim. 

Tóm cái váy lại điều mình muốn nhắn nhủ qua bài viết này là
"Bí quyết tán gái chỉ có 2 từ: ĐẸP TRAI"
"Bí quyết bán được nhiều hàng: xây dựng nội dung cho tốt"
Và cuối cùng mình xin chúc toàn thể anh chị em iSocial cuối tháng tài khoản không bị đổi màu, sang tháng mới lại bung lụa nhoé [​IMG]<3
------------
Chí Quyết - Trưởng ban chém gió xuyên dải ngân hà viết từ Trái Đất

Tôi có đọc khá nhiều bài viết nói rằng rất khó để khởi nghiệp từ 0 đồng. Đa số đều cho rằng nếu khởi nghiệp từ 0 đồng sẽ phải làm mọi việc 1 mình, từ việc lo sản phẩmmarketingbán hàng, ship hàng...như kiểu siêu nhân và thường thất bại. Về mặt lý thuyết và logic trong các bài viết đó thì tôi đồng ý 100% luôn, nhưng về mặt thực tế thì tôi lại có một cái nhìn hoàn toàn khác. Từ chính kinh nghiệm và thực tế khởi nghiệp của mình, tôi thường xuyên nói với các bạn có ý định khởi nghiệp rằng: tiền không phải là vấn đề, khả năng kiếm tiền mới là vấn đề!

Khởi nghiệp 0 đồng hay nhiều đồng không thành vấn đề, vấn đề là khởi nghiệp như thế nào.

Thực tế là tôi đã dựng lại sự nghiệp từ những con số âm vĩ đại 2 lần rồi, nên cũng có chút ít kinh nghiệm thực tế có thể chia sẻ với các bạn mới nhen nhóm ý tưởng khởi nghiệp, đặc biệt là các bạn trẻ chẳng có gì ngoài một ý chí.

0 ĐỒNG CHỨ ĐỪNG KHỞI NGHIỆP 1 MÌNH

Người Việt có cái dở là làm việc nhóm, nhưng đó là cái dở của số đông thôi. Nếu bạn tìm kiếm thành công những người có “máu” khởi nghiệp thực sự thì kết hợp làm việc cùng nhau sẽ tăng cường nội lực, tránh sai lầm và cộng hưởng được nhiều thứ với nhau.

Ngoài ra như tôi vẫn duy trì thói quen gần 20 năm nay là 1 tuần phải cafe với những người bạn đã thành công ít nhất 1 lần (thành công thực chiến, thực sự chứ không phải kiểu tô vẽ; dù thành công nhỏ thôi nhưng thực tế thì vẫn tốt hơn nhiều lần sự tô vẽ hào nhoáng, về vấn đề này chúng ta phải cực kì sáng suốt để nhìn ra ai là người thành công thực, ai chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng)

Khi làm việc cùng nhau thì một trong những kinh nghiệm xương máu của tôi là phải cực kì rõ ràng và dứt khoát. Dù trên giấy tờ hay nói miệng với nhau thì cũng phải nói trước cho rõ, đừng để khi chuyện đã rồi mới bắt đầu...cãi lộn. Tranh cãi, kiện tụng mất thời gian vô ích vô cùng!

Mặc dù nói thế nhưng tiêu chí đầu tiên tôi chọn làm việc cùng là người phải đặt công việc lên hàng đầu. Thái độ sẽ quyết định thành công và tôi trung thành với nhận định đó vô điều kiện. Có nhiều bạn mà tôi gặp gần đây có trình độ, có kiến thức, kĩ năng, thậm chí có tài năng nhưng chỉ cần thử lửa 1 lần là tôi biết các bạn ấy có làm cả đời cũng không ngóc đầu lên nổi. Dấu hiệu để nhận biết dạng người thất bại này là luôn có lí do để...không làm được cái này, không làm được cái kia. Đặc biệt nhất là họ không bao giờ chịu thiệt, họ luôn nghĩ, luôn trong tư thế hình như ai đó sắp ăn mất phần của họ vậy. Chính vì vậy mà họ không chịu cống hiến, không chịu cống hiến thì không bao giờ có tinh thần tự giác làm việc. Không có tinh thần tự giác thì sẽ không thể nâng cấp bản thân họ lên được. Không có tinh thần tự giác làm việc thì loại người này là tai họa cho bất kì công ty nào chứa chấp họ. Chia tay dạng đó càng sớm càng tốt, để họ ở gần thì họ sẽ kéo bạn xuống bùn đen luôn đấy!

Quan điểm của tôi là chọn đúng người để cùng nhau làm việc, cùng nhau kiếm được tiền rồi sau đó có đánh nhau chia tiền cũng được. Còn hơn chẳng kiếm được đồng nào thì lấy cái gì để chia? Mà để kiếm được tiền thì tốt nhất phải tìm ra người cộng tác có thái độ làm việc tốt.

Năm ngoái tôi có dịp ra Hà Nội trong một chuyến Caravan và gặp một bạn trẻ mà tôi định tài trợ cho nhóm xuyên Việt của bạn ấy. Sau khi nghe tôi “chém gió” về khởi nghiệp và về CNTT thì anh bạn nhỏ này đòi vào Sài Gòn khởi nghiệp với tôi. Thực tế thì tôi chỉ muốn sống an nhàn chẳng muốn làm thêm cái gì nữa. Tôi chẳng đồng ý thế mà bạn đó cứ ngang nhiên vào Sài Gòn rồi cứ kiên trì bắt tôi phải khởi nghiệp CNTT cho bằng được. Tôi hỏi: - Em có bao nhiêu tiền mà đòi vào đây khởi nghiệp? Bạn đó bảo không có tiền nhưng dù cỡ nào cũng sẽ làm cho bằng được. Cuối cùng thì chính tôi phải bị khuất phục bởi ý chí của anh bạn nhỏ này. Giờ đây thì tôi phải rất ngạc nhiên để nói rằng chính tôi cũng không ngờ mới 3 tháng mà chúng tôi có thể làm được những chuyện...ngỡ như trong mơ!

Nhiều bạn hỏi tôi tốn hết bao nhiêu tiền cho dự án này, tôi cười loay hoay tính toán hết chắc cỡ vài chục triệu tiền cafe chém gió và tiệc tùng cho cả 3 tháng. Ngoài những thành công bước đầu, chúng tôi đã giúp cho hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng nghìn doanh nghiệp có cái nhìn hoàn toàn khác về CNTT và ứng dụng nó vào kinh doanh như thế nào. Chúng tôi nỗ lực để sửa chữa những lỗ hổng về tư duy công nghệmà một thị trường mới phải gánh chịu. Nhiều doanh nghiệp lớn đã bắt đầu chịu lắng nghe vì họ cũng cảm nhận được cơn sóng ngầm công nghệ đang âm thầm len lỏi vào mọi ngóc ngách của nền kinh tế còn non yếu này! Tôi nguyện sẽ làm mọi việc có thể để những chủ doanh nghiệp không am hiểu công nghệ từ từ phải có kiến thức CNTT căn bản để những ông thầy, bà thầy và những thánh không thể lừa nổi họ nữa!

Chính vì muốn sống an nhàn mà bị “bắt” phải khởi nghiệp nên tôi lại tìm ra cách để khởi nghiệp mà vẫn nhàn: tôi gọi là khởi nghiệp từ tốn! Hàng ngày tôi vẫn thoải mái cafe chém gió mà công việc khởi nghiệp vẫn có thể hiệu quả được. Công việc công nghệ thì đòi hỏi phải học hỏi nghiêm túc và tu dưỡng tinh thần để kích hoạt sự sáng tạo, mà học hỏi nghiêm túc thì là thói quen của tôi từ nhỏ rồi, nên cũng chẳng có gì phải bận tâm!

KHỞI NGHIỆP 0 ĐỒNG THÌ CÓ GÌ ĐỂ MẤT!

Có nhiều doanh nghiệp, thậm chí nhiều chính phủ vay nợ rất nhiều nhưng có sử dụng tiền đúng cách đâu. Vậy thì tiền không phải là vấn đề, khả năng làm ra tiền mới là vấn đề! Mà khả năng làm ra tiền thì phụ thuộc vào việc học hỏi không ngừng và thực hành trong chính công việc khởi nghiệp cụ thể. Tôi cho rằng không có gì tốt hơn là vừa kiếm tiền vừa học hỏi. Nếu bạn để ý thì sẽ thấy tất cả những gì chúng ta chủ động học thì sẽ nhớ lâu, ăn sâu vào chính bản thân chúng ta. Còn những gì người khác cố nhồi nhét vào thì rồi chúng ta sẽ quên đi một cách nhanh chóng, thậm chí quên trước khi kịp ứng dụng vào cuộc sống.

Trong thời đại này, học hỏi là tiêu chí bắt buộc để chúng ta nâng tầm của mình lên. Tất cả mọi lối kinh doanh chiêu trò, khôn lỏi, tiểu xảo...đều sẽ bị đánh bại bởi kiến thức, bởi công nghệ và sự sáng tạo. Tôi thấy rằng chưa bao giờ việc học hỏi lại rẻ như hiện nay, nếu không muốn nói là miễn phí, miễn là chúng ta có tinh thần tự học thì sẽ học siêu nhanh. Khởi nghiệp theo quan điểm vừa học, học cực kì nghiêm túc trong quá trình khởi sự chính là cách để chẳng phải mất tiền oan vào những mục tiêu tưởng ngon ăn mà lại toàn đưa chúng ta đến bờ vực thẳm!

Trong số những người đọc bài này, bao nhiêu bạn đã khởi nghiệp thất bại rồi? Tôi gặp những bạn khởi nghiệp thất bại nhiều đến nỗi tôi nghĩ không lẽ tình hình lại tệ đến thế. Rồi cứ gặp hết ngày này qua ngày khác những “tấm gương” thất bại đang thoi thóp, mất tinh thần, hoặc cố ngoi ngóp tìm hướng đi, thế là tôi nghĩ thôi thì cố viết một bài dài dài về vấn đề này vậy. Mặc dù tôi chẳng là gì trong thương trường nhưng ít ra mười mấy năm nay vẫn còn “sống sót” và tôi nhận nhận ra khi khởi nghiệp thì cần định nghĩa lại sự thành công: lấy bản thân chúng ta và chất lượng cuộc sống đặt lên số 1, muốn chất lượng cuộc sống nâng cao và bản thân chúng ta ngày càng lên tầm cao mới thì cần bình thản mà khởi nghiệp, khởi nghiệp 0 đồng càng tốt, để không phải bấn loạn vì mất sạch tiền, thậm chí ôm nợ nần!

Sách vở và nhiều người vẫn nói “Thất bại là mẹ thành công” còn tôi thì hay đùa “Thất bại là mẹ của thất bại lớn hơn”! Hãy cẩn thận bởi vì những kì vọng thành công hoành tráng ở tương lai chẳng quan trọng bằng những trải nghiệm hàng ngày đâu bạn ạ. Khởi nghiệp từ từ, học hỏi nghiêm túc, trải nghiệm cảm giác trồng cây và thấy được sự trưởng thành của cái cây mình trồng, đó chính là điều quan trọng nhất.

Nói vậy không có nghĩa là khởi nghiệp không cần đến tiền. Tùy vào từng trường hợp cụ thể mà chúng ta sẽ hoạch định cẩn thận việc sử dụng tiền trong khởi nghiệp. Nhưng tôi nghĩ một khi bạn bình thản thì sẽ rất ít khi để xảy ra sai lầm. Vả lại nếu bạn có đủ trình, chứng minh được tiềm năng của bạn thì thiên hạ sẽ mang tiền đến cho bạn làm, đến lúc đó có khi bạn lại chẳng muốn nhận tiền của họ đâu!

Không có gì để mất mà lại còn được kiến thức, kinh nghiệm, trải nghiệm và có thể sẽ tìm thấy những cơ hội cho mình. Đó chính là cách khởi nghiệp mà tôi thích làm. Chẳng áp lực, chẳng nóng vội, chẳng mong chờ thành công hoành tráng, chỉ thong thả làm những việc cần thiết.

Chúng ta liệu có muốn thay đổi theo cách này? Tôi tin nếu chúng ta chịu học hỏi một cách nghiêm túc và hành động khác đi trong khởi nghiệp thì vài chục năm nữa mới mong có một thế hệ khởi nghiệp ở tầm cao mới, có thể sánh ngang Israel chẳng hạn!

Còn bây giờ, chúng ta hãy tự vấn bản thân mình.

Chắc hẳn trong mỗi người đều từng trải qua những sự việc, khó khăn, biến cố hay rủi ro.. ngay thời điểm đó chúng ta cảm thấy cuộc đời u ám, đen đủi, cả thế giới quay lưng lại với mình.

Nhưng sau 1 tháng.. 6 tháng.. một năm nhìn lại ta lại thấy sự việc không quá nghiêm trọng như mình từng nghĩ, thậm chí còn cảm thấy nỗi buồn, khó khăn kia thật vớ vẩn. Bạn thừa nhận với tôi chứ?

Nếu thừa nhận thì làm ơn từ nay hãy cứ lạc quan, suy nghĩ tích cực trước mọi sự kiện, biến cố xảy đến với mình. Từ việc thất tình cho đến việc bị gia đình ngăn cản khi đánh đổi công việc ổn định để lập nghiệp. Tất cả chỉ là những thử thách và bài học mà thôi.

Để tôi lấy ví dụ cho bạn dễ hiểu, khi bạn quyết tâm lập nghiệp, quyết tâm khởi sự kinh doanh mà gia đình bạn ngăn cản kịch liệt.

Khi đó, nếu bạn bỏ cuộc thì chắc chắn mãi cả đời bạn cũng không đạt được mục tiêu và mơ ước – bạn được lòng gia đình nhưng chắc chắn đã mất đi sự nghiệp, còn nếu bạn chấp nhận vượt qua những lời nói căng thẳng của gia đình để lập nghiệp thì gia đình bạn vẫn còn ở đó, đồng thời khi bạn thành công bạn sẽ có cả gia đình và sự nghiệp. Bạn tưởng tượng thấy rõ cảnh ấy chứ?

Đương nhiên nếu bạn thực sự trưởng thành thì hãy thuyết phục để gia đình đồng ý và ủng hộ việc bạn lập nghiệp là tuyệt nhất, thuyết phục ở đây không phải bạn mang cái bản kế hoạch kinh doanh về nhà thuyết trình cho phụ huynh. Mà trước đó.. trước đó 6 tháng.. 1 năm.. 2 năm.. bạn đã phải phát ra tín hiệu thể hiện sự trưởng thành rồi.

Từ cách bạn cư xử với mọi người, cách bạn nói chuyện với bạn bè khi có mặt phụ huynh ở đó.. cách bạn thể hiện trách nhiệm từ những việc nhỏ nhất như giặt quần áo, lau dọn nhà của... tất tần tật. Tóm lại, giả sử có 1 người vô hình luôn đứng sau lưng quan sát mọi hành vi và cử chỉ bạn 24/24 thì hãy tự hỏi với những gì bạn làm họ có tin tưởng bạn hay không?

Ai đó từng nói: ‘’Trong căn phòng chỉ có mình bạn, hãy đối xử với chính mình như đang tiếp một vị khách quý” quả không sai tẹo nào... vì nếu bạn cố nguỵ trang mình khi trước mặt người khác, tỏ ra chững chạc trước mặt phụ huynh nhưng vẫn ham chơi thì trước sau gì họ cũng biết thôi, cây kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.

Cho nên nếu giờ bạn làm mà gia đình vẫn ngăn cản thì đừng trách phụ huynh, mà hãy ngẫm lại rồi tự trách mình đã không trau truốt để trở thành một người đáng để gia đình đặt niềm tin.

Biết sai rồi thì phải sửa... nếu bạn đã ngoài 23 tuổi thì hãy sửa bằng kết quả.. không còn thời gian để về nhà sống cùng gia đình mà thể hiện sự thay đổi đâu.. hãy trau dồi không ngừng rồi lao ra ngoài kia mà làm đi. Về cốt lõi mà nói thì phụ huynh bạn chỉ cần trông thấy bạn vẫn còn sống khoẻ mạnh là họ đã yên tâm phần nào rồi. Còn nếu bạn được gia đình ủng hộ thì tuyệt vời rồi.. lao ra mà làm thôi.

Quay lại chủ đề chính là vượt qua thử thách, vẫn lấy ví dụ trên.. bạn bị gia đình cấm đoán và ngăn cản, bạn có thể bỏ cuộc hoặc bước tiếp Nhưng dù có quyết định như thế nào thì 15 năm sau nhìn lại bạn đều thấy cực kỳ hối tiếc nếu ngày đó bạn không làm. Thử tưởng tượng xem phải không? Bạn sẽ dằn vặt cả đời vì ngày đó mình đã bỏ lỡ cơ hội.. nếu không giờ này mình thành đạt chẳng kém gì ông tỷ phú gần nhà.

Các sự việc, khó khăn và biến cố khác cũng tương tự như trên. Thời gian dài nhìn lại thì tất cả đều chỉ là thử thách. Khó khăn tìm đến để nhấn chìm những kẻ yếu đuối.. đồng thời là liều thuốc thử để tìm ra ai là người thực sự xứng đáng với thành công.

Thế mà nhìn bạn xem.. mới có 1 chút thử thách đã quay đầu.. một chút khó khăn đã bỏ cuộc rồi, bỏ bê mọi thứ, bê tha.. bao nhiêu ngày u sầu rúc đầu vào chăn cố ngủ cho quên đi khó khăn.. nhưng khó khăn vẫn ở trước mặt mỗi sáng bạn mở mắt..mà bạn quên mất giấc ngủ duy nhất để không gặp lại khó khăn chính là ngủ không bao giờ tỉnh.. chính là chết đi.

Hoặc bạn phải vùng dậy mà đối mặt với nó đi chứ, hãy tự hỏi nỗi buồn này có giết chết bạn không? Khó khăn này có giết chết nổi bạn không? Nếu có thể thì để nó giết bạn đi. Hoặc là bạn giết nó.

Chắc hẳn bạn thấy tôi làm hiệu quả như nào rồi chứ. Tôi muốn kéo bạn lên nhưng chẳng thấy tay bạn đâu cả, bạn rúc kín trong chăn thì tôi không dám lật chăn của một kẻ vẫn đang ngái ngủ.

Hãy tự thức tỉnh ngay bây giờ đi, chúng ta không còn thời gian để u sầu, không còn dư sức để làm những việc vô bổ nữa rồi. Hãy tạo ra kết quả, tạo ra những thứ bạn vẫn hay kể, nào là nhà lầu, xe hơi.. doanh nghiệp triệu đô.. vv...

Bài viết này không chứa quá nhiều kiến thức, mà chỉ đơn giản là tâm sự tôi gửi cho những người bạn của tôi, những người đang khởi nghiệp kinh doanh ngày ngày đối mặt với thách thức.

Nguyễn Đình Trưởng
4:15 AM, 19/07/2017

↑このページのトップヘ